Sự thật trong kiến nghị của Ban Thư ký Tổ chức Y tế thế giới nhằm cấm việc sử dụng amiăng

Kiến nghị cấm sử dụng amiăng của Ban Thư ký WHO không thống nhất với chính sách đã được tuyên bố của WHA, cơ quan ra quyết định tối cao, quyết mọi chính sách của WHO.

Bối cảnh

Hội đồng Y tế thế giới (WHA), cơ quan ra quyết định tối cao, quyết định các chính sách của Tổ chức Y tế thế giới (WHO), đã ban hành nghị quyết số 60.26 hồi tháng 5 năm 2007. Nghị quyết yêu cầu WHO thực hiện chiến dịch toàn cầu nhằm giảm thiểu các bệnh liên quan đến amiăng“… tìm ra một cách tiếp cận khác nhằm kiểm soát hiệu quả các loại amiăng…”.

Trong tháng 8 và 9 năm 2007, Ủy ban hỗn hợp của WHO và Tổ chức Lao động thế thới (ILO) về Sức khỏe nghề nghiệp đã ban hành “Đề cương phát triển chương trình quốc gia nhằm giảm thiểu các bệnh liên quan đến amiăng”, theo bản đề cương này thì “Cách hiệu quả nhất để giảm thiểu các bệnh liên quan đến amiăng là dừng sử dụng tất cả các loại amiăng”. Qua việc kêu gọi lệnh cấm sử dụng toàn bộ các loại amiăng, tài liệu đang dùng đi ngược lại với nghị quyết của WHA, kêu gọi việc phân biệt các dạng khác nhau của amiăng và cách thức xác định vị trí của chúng.

Thực tế

1. Kiến nghị cấm sử dụng amiăng của Ban Thư ký WHO không thống nhất với chính sách đã được tuyên bố của WHA, cơ quan ra quyết định tối cao, quyết mọi chính sách của WHO.

Theo văn bản cuối cùng được thông qua bởi Hội đồng Y tế thế giới lần thứ 60 hồi tháng 5 năm 2007, luận điểm chính thức là “giảm thiểu bệnh liên quan đến amiăng”. Nghị quyết này là kết quả của cuộc tranh luận và sự đồng nhất của các quốc gia thành viên. Nghị quyết này không kiến nghị việc cấm sử dụng tất cả các loại amiăng mà còn tán thành cách tiếp cận khác, cho phép các nước lựa chọn đường đi riêng, bao gồm các chính sách sử dụng amiăng an toàn. Trong kiến nghị cấm sử dụng amiăng, văn phòng WHO đã không diễn giải một cách phù hợp Nghị quyết của WHA.

2. Không có bằng chứng nào ủng hộ tuyên bố “107.000 người chết mỗi năm vì bệnh liên quan đến amiăng”, đặc biệt là trong bối cảnh của Thái Lan.

Con số 107.000 là hoàn toàn sai lạc, đó là kết quả của phép ngoại suy dựa trên thực trạng của nhóm amphibole. Ở Thái Lan, nơi mà nhóm Amphibole bị cấm và các quy định sử dụng an toàn được áp dụng cho việc sử dụng Amiăng trắng, không có nghiên cứu y khoa hay thống kê nào chỉ ra rằng các sản phẩm chứa amiăng trắng gây ra bất cứ vấn đề sức khỏe nào trong 50 năm sản xuất, lắp đặt và sử dụng tại quốc gia này.

Con số thực tế về 107.000 người chết bắt nguồn từ các tài liệu nghiên cứu của Driscoll T cùng cộng sự và Concha – Barientos cùng cộng sự. Nhưng những tác giả này đã phân biệt rõ rủi ro từ việc sử dụng các loại amiăng khác nhau. Trang 1687 trong tài liệu của Concha – Barientos cùng cộng sự có viết:

“Trong 20 nghiên cứu trên hơn 100.000 công nhân làm việc liên quan đến amiăng, tỉ lệ tử vong chuẩn dao động từ 1,04 đối với công nhân làm việc liên quan đến amiăng trắng đến 4,97 đối với công nhân làm việc liên quan đến amosite, với rủi ro kết hợp tương đối là 2,00. Rất khó để xác định sự phơi nhiễm liên quan bởi hầu như không có nghiên cứu nào đưa ra các phương pháp đo lường, và bởi xuất hiện một vấn đề trong việc chuyển đổi các phương pháp đo lường amiăng trong quá khứ từ đơn vị hàng triệu hạt bụi trên 1 phút khối (1 phút = 30,48 cm) sang các đơn vị trọng lượng. Tuy nhiên, các nghiên cứu cho thấy phơi nhiễm mức độ thấp hầu như không gây ra ung thư phổi.”.

Nguồn: www.chrysotile-asia.com