Amiăng ở vật liệu ma sát: Sử dụng amiăng trong vật liệu ma sát gây ảnh hưởng gì đến môi trường?

Amiăng là một thành phần quan trọng trong các vật liệu ma sát trong hơn 70 năm qua, và chỉ có amiăng trắng đang được sử dụng cho mục đích công nghiệp. Nó thường chiếm khoảng 25% đến 65% trọng lượng. Amiăng trắng tăng cường độ bền, tính linh hoạt, chịu nhiệt cho dây phanh, bên cạnh đặc tính ma sát và chống mài mòn.
Các điều tra toàn diện được tiến hành với sự hỗ trợ của Cơ quan Bảo vệ Môi trường Mỹ (EPA) cho thấy trung bình, hơn 99,7% lượng amiăng bị phát tán ra do mài mòn được chuyển hoá thành các sản phẩm khác như forsterite, một vật liệu đã được xác định là không gây ung thư ở động vật. Hơn nữa, người ta đã xác định rằng amiăng này (ít hơn 1%) có thể có mặt trong các mảnh vỡ gồm chủ yếu là các sợi rất ngắn (0,3μ).

Vì thế, việc các sợi phát tán ra ngoài do mài mòn dây phanh là một nhân tố sức khỏe có thể bỏ qua trong vấn đề ô nhiễm không khí đô thị. Thực vậy, các ước tính về nồng độ amiăng trong không khí gần đây xuất phát từ phanh xe cộ ở các thành phố lớn ở Mỹ dao động từ 0,051 ng/m3 (Rochester, NY) đến 0,258 ng/m3 (Los Angeles, CA). Nếu  áp dụng hệ số quy đổi 30 sợi được đo bằng quang học trên 1 nanogram, các giá trị đo được ở Los Angeles sẽ là 7,74f/M3 hoặc 0,000007 f/cc.

(Jacko MG, DuCharme RT, và Somers JH (1973). Society of Automotive Engineers, Tái bản # 730548:1813-1831)

 


Bài mới hơn